Chuyện gì thế này? Một Tiểu Kì luôn dương dương tự đại mà cũng có lúc tỏ ra hối lỗi như vậy sao. Cô ngồi khép mình lại, hai bàn tay siết chặt vào nhau, đầu cúi gầm xuống không dám nhìn thẳng cậu mà chỉ dám phụng phịu hai tiếng "xin lỗi".
Thật giống chú mèo ăn vụng bị bắt gặp. Không hiểu sao cậu lại thích Kì như thế này, chỉ muốn ôm chú mèo vào lòng dỗ dành, yêu thương.
Khụ, cậu khẽ lắc đầu xua đi cái ý định vừa mới chớp nở trong đầu đó. Bởi vì trước mặt cậu là Kì, một bạn gái chứ không phải là một chú mèo. Cậu không thể xúc phạm cô như vậy được.
- Được rồi, lần sau nếu bận việc thì cứ nói với tớ. Đừng dựng chuyện để lừa tớ như vậy nữa.
- Vậy mình làm hòa nha!
Kì vẫn không dám ngước nhìn Phong.
Phong mỉm cười. Coi bộ cậu ta đã hối lỗi. Cậu cũng chẳng muốn chấp nhất mấy chuyện này.
- Ừ. Hòa.
- Hahaha...tớ biết là cậu không thể giận tớ được mà.
Bất ngờ, Kì ngẩng đầu lên, cười thích chí. Phong đơ người, hình như cậu ngửi được mùi lừa bịp đâu đây.
- Tiểu Kì!!!!
Mọi chuyện đã sáng rõ. Kì dựng cảnh trong rừng là để Phong tức giận mà không thèm tìm cô để cô có thời gian đi làm thêm. Bây giờ cô lại vờ tỏ ra ăn năn để Phong không giận nữa, cốt là để sáng mai cậu đến đón và mang bữa sáng cho cô.
- Đau! Thả tớ ra!
Phong vẫn giữ hai bàn tay ép chặt hai má Kì, thiếu điều chỉ muốn ép chết cô, miệng gầm
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/lop-truong-toi-la-nguoi-meo/461803/chuong-47.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.