- Bé Kì, em sắp tan ca chưa vậy?
Anh Khang đứng ngay quầy gọi món, buồn chán hỏi.
Kì vẫn tập trung vào công việc, lờ luôn câu hỏi "ngày nào cũng hỏi" này. Anh Khang luôn nắm rõ lịch làm việc của cô còn hơn lịch làm việc của anh. Ngoại trừ lúc cô đi học thì những hoạt động khác của cô đều có sự có mặt của anh.
Nhiều khi cô thấy vô cùng khó chịu. Anh Khang cư xử cứ như cô là đứa con nít không bằng, lúc nào cũng kè kè bên cạnh. Nhưng dần dần, cô cũng chẳng còn tâm hơi quan tâm sự hiện diện của anh nữa.
Cũng như thường lệ, lần này cô đi làm thêm, anh cũng theo tò tò giám sát. Đã vậy những lúc hơi vắng khách, anh cứ đi theo hỏi mấy câu vớ vẩn. Nào là "Em với Phong đang giận nhau à?", "Sao em không rủ thằng nhóc đó đi làm chung?", "Bé Kì, anh thấy hai đứa hợp nhau lắm",...Muốn nổ cái đầu. Nếu không phải vì câu "Khách hàng là thượng đế", cô đã sớm đá đít anh ta ra từ lâu rồi.
Nhưng cô không phải không biết lí do mà ngày nào anh Khang cũng đến đây và hỏi mấy câu vớ vẩn đó. Bởi vì Mạnh cũng làm ở đây. Anh Khang sợ Mạnh sẽ giành Kì với Phong nên phải nhập vai huynh đệ tốt, đến giữ người tình cho thằng em của mình. Khổ nỗi, anh Khang thấy vừa mắt Phong chứ cậu ta chẳng có ấn tượng tốt gì đối với anh.
- Bé Kì, hay mai em rủ Phong đi coi bắn pháo hoa chung đi.
Nói rồi lại liếc nhìn Mạnh đang đứng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/lop-truong-toi-la-nguoi-meo/461801/chuong-45.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.