- Nếu tớ không muốn thì sao?
Không hiểu sao, cậu lại phát ra câu nói đó. Nói xong, cậu lại có thêm dũng khí nói tiếp.
- Chúng ta làm bạn đi!
Kì như không tin vào những thứ mình vừa nghe, cô nhíu mày, mặt tối sầm.
- Cậu điên à?
Nhưng Phong lại mỉm cười. Cậu cảm thấy như mình vừa thâu tóm được bản tính của Kì. Với cô bản ngang ngạnh này thì phải dùng cương, không thể dùng nhu được.
Còn nếu cô vẫn cứng đầu không chịu thì cậu phải dày mặt thôi. Học theo thói ngang ngược của cô, Phong tuyên bố:
- Tớ coi như cậu không phản đối. Vậy coi như chúng ta đã CHÍNH-THỨC-LÀ-BẠN-CỦA-NHAU!
Ngày hôm sau, giữ đúng lời hứa, Phong có mặt ở lớp từ rất sớm. Nhờ vậy mà cô Hà Anh cũng không còn ra hình phạt cho Kì nữa. Thế nhưng mọi chuyện còn rắc rối hơn cô nghĩ.
Hình như lần này Phong đã hạ quyết tâm - bắt cô phải làm bạn với cậu. Trên đời này làm gì có chuyện bắt buộc như thế chứ nhưng đối với một kẻ cố chấp như Kì thì phải dùng hạ sách như vậy thôi.
Thế là "ban quản lý Tiểu Kì" lại thêm một thành viên, nâng tổng số từ 2 (Châu và Tuyết) lên 3 thành viên. Tuy mới gia nhập nhưng cậu đã tỏ ra năng nổ, xứng đáng giữ chức vụ trưởng ban.
Đại loại như bây giờ, lớp A1 đang học tiết Hóa của "sát thủ gây mê 3 sao" - thầy Bá Toàn và Kì thì vừa dốt vừa lười nên mới tới phút 20 của tiết đã gà gục.
À, nói thêm hội "sát thủ gây mê",
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/lop-truong-toi-la-nguoi-meo/461793/chuong-37.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.