Việc Kì ngất xỉu là hậu quả từ hình phạt "trên đời có một" của cô chủ nhiệm Hà Anh. Dĩ nhiên cả nhà Phong không biết điều này và cứ nghĩ do cô tận tình cứu Phong mà nên. Do vậy, ông quản gia một mặt lo cho chủ mình, một mặt đặc biệt cho người chăm sóc ân nhân cứu mạng cậu chủ.
Tiểu Kì ngủ một mạch từ trưa tới tối mịt mới dậy mà nguyên nhân chính khiến cô choàng tỉnh là do cái bụng cứ đánh trống diễu binh. Dù sao thì cũng phải lấp đầy cái bụng trước. Cô nhắm mắt nhắm mũi bò xuống giường, không thèm bận tâm xem mình đang ở đâu.
- A...
Cô hầu bưng một mâm thức ăn, vừa định mở cửa phòng vào thì cánh cửa mở ra. Bất ngờ hơn là dưới chân cô, một "vật thể lạ" đang bò từ phòng ra.
Thiếu chút nữa cô hầu đã vứt luôn mâm cơm, chạy thoát thân. May sao, những ngày làm việc ở căn biệt thự này, cô sớm được rèn luyện sự bình tĩnh, điềm đạm nên lúc này cô đã lấy lại bình tĩnh và nhận ra thứ trước mắt là một con người.
Bình thường Kì đã không mấy quan tâm chăm chút vẻ bề ngoài, nay vừa mới ngủ dậy vừa đói nên cô cũng chẳng để ý tới mái tóc bù xù của mình nữa mà sức đi cũng không có nên phải bò lồm cồm dưới sàn. Thế nên mới có chuyện cô hầu nhầm lẫn Kì là...thây ma.
Sau khi hoàn hồn, cô hốt hoảng dìu Kì lên lại giường rồi phục vụ cô dùng bữa. Kì đang đói nên mặc tình cô hầu muốn làm gì thì làm,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/lop-truong-toi-la-nguoi-meo/461792/chuong-36.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.