Kì cố bắt kịp ông quản gia nhưng khi cánh tay ông đang vươn lên định xoay nắm cửa vào phòng thì Kì đã nhanh tay hơn, chồm người tới và "giúp" ông mở cửa và theo quán tính bước vào trong trước ông.
Không biết động lực gì, ngay khi vừa vào phòng, mọi sự chú ý của cô đều tập trung vào cái người đang vật vã trên giường, hoàn toàn không để những người xung quanh vào mắt. Kì chạy tới, tóc tấm màn ra hai bên.
Phút chốc hình ảnh Phong đầy máu đập vào mắt Kì. Cô khựng lại nhưng chỉ một giây sau cô đã lao lên giường xem xét.
Mọi người vì sự xuất hiện của cô hái xa lạ và hành động bất ngờ của cô mà ngớ người. Nhưng người bất ngờ hơn cả là ông quản gia. Ông hoàn toàn không biết cô gái này đã đi theo ông lên đây hay nói đúng hơn là ông đã sớm lờ đi sự hiện diện của Kì ngay khi biết tin cậu chủ phát bệnh.
Giờ này, ông khẳng định suy đoán của mình là đúng. Cô gái này đối với cậu chủ rất đặc biệt.
Lúc này, Kì không còn để ý người trước mặt là gái hay trai, quen hay xa lạ, cũng chẳng biết động cơ của mình là gì, cô chỉ biết mình - cần - phải - giúp - người - này.
Cô nhanh chóng cởi áo sơ mi nhuộm máu của Phong vứt sang một bên. Không may là do lực sử dụng hơi lớn, chiếc áo bay đi một khoảng cách hơi xa và hạ cánh ở nơi ngoài ý muốn. Cô hầu ngất xỉu.
Ông quản gia liếc nhìn một cái rồi cho
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/lop-truong-toi-la-nguoi-meo/461791/chuong-35.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.