Từ trước tới giờ, chưa có ai đối xử tốt với cậu như vậy. Có chăng là bởi vì trách nhiệm, họ "chăm sóc" cho cậu chỉ vì cậu là "cậu chủ" và khi làm việc họ hoặc vì bổn phận hoặc vì sợ bị trách phạt mà thực hiện thôi.
Thế nhưng hôm nay, Kì là người vốn "ghét" cậu, không thân thích, hoàn toàn không có mối quan hệ hay ràng buộc gì với cậu lại đối xử tốt với cậu. Tại sao lại như vậy chứ? Cậu chỉ có thể lí giải mọi vấn đề là do Kì - là - người - tốt.
Nâng tay sờ nhẹ lên vết thương mới được Kì băng bó kĩ lưỡng, trong cậu bỗng dâng lên một cảm giác ngọt ngào. Mình muốn người bạn này. Một nụ cười hiếm hoi hiện diện trên gương mặt của Phong.
HÔM SAU...
Không biết ma xui quỷ khiến gì mà hôm nay Kì đi học rất đúng giờ. (vừa bước tới cửa phòng học là chuông reo) Thế nhưng cái tên nổi tiếng luôn đi đúng giờ là Phong lại chưa tới.
Cái đầu của cô như muốn bốc khói, bất giác cô cứ nhìn chằm chằm cái ghế còn trống kế mình khiến cho không ít đứa vô tình bất gặp hoảng sợ và quay hướng khác với tốc độ ánh sáng. "Phong chết bầm" - biệt danh mới Kì đặt cho Phong sau vô số rắc rối cậu ta quẳng cho cô được Kì nhai đi nhai lại trong miệng như thể đang niệm kinh.
Nếu bình thường, chuyện cậu ta có mặt hay không, không liên hệ gì tới cô nhưng lần này chính là nhiệm vụ của cô chủ nhiệm giao cho cô. Ngặt nỗi ai trong lớp
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/lop-truong-toi-la-nguoi-meo/461790/chuong-34.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.