5 tiết học triền miên cũng sớm kết thúc. Không hiểu sao, hôm nay Phong lại lười về nhà. Sẵn tiện chiều nay có tiết bồi dưỡng, cậu gọi cho ông quản gia báo trưa nay sẽ không về mà ở lại trường.
Cả ngôi trường to lớn giờ chỉ còn cậu và vài công nhân viên trong trường, số lượng không tới mười người. Buồn chán, cậu đi loanh quanh trong trường, dù gì thì từ khi vào đây cậu cũng chưa tham quan kĩ lưỡng ngôi trường lần nào.
Hôm qua, khi bị thầy Toàn đuổi, Kì dự định sẽ chui vào nhà vệ sinh nam đánh một giấc cho đã, ai ngờ vừa bước tới cửa, đại huynh gọi đến báo có đứa thách đấu, thế là cô phi luôn.
Đến lúc thắng rồi, tưởng đâu sẽ được một bữa ăn thịnh soạn ai dè no đòn trước khi no cơm. Cả ngày hôm qua, cô phải trốn biệt trong phòng chứ nếu vác cái mặt đầy thương tích này ra ngoài thế nào cũng bị ăn thêm trận đòn của mẹ.
Sáng nay lại phải dậy sớm để tránh mặt mẹ. Vừa đến trường, cô đã chạy ra phía sau nhà thi đấu, nơi đó có một hàng cây to, một chỗ khá lí tưởng để nghỉ ngơi. Vì vừa buồn ngủ vừa đói bụng nên cô ngủ một mạch không biết trời trăng mây nước gì hết đến lúc cảm thấy nhột nhột trên mặt, cô mới mở mắt ra.
Buổi trưa trời nắng rất gắt, mới đi dạo một chút mà đã cảm thấy nóng rát. Nhìn thấy đằng trước có một hàng cây, Phong không ngại mà bước nhanh đến nhưng đến gần cậu lại thấy có ai đó đang ngồi dưới gốc
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/lop-truong-toi-la-nguoi-meo/461794/chuong-38.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.