Á!
Phong bị tiếng hét thất thanh mà sực tỉnh, miệng lắp bắp:
- Có chuyện gì vậy?
- Chết tiệt, cậu đang làm cái gì ở đây thế hả?
- Ơ... – Phong cố lục lọi lại kí ức. – À, tớ đến lấy vở về chép hộ cho cậu...
- Rồi sao không về, ở đây làm gì?
- Cô bạn lúc trưa hình như khóa cửa rồi, không ra được.
Hả? Khóa cửa? Cậu ta lại bày trò gì nữa đây trời. Để kiểm chứng lời Phong nói, Tiểu Kì bước tới cánh cửa xoay xoay tay cầm nhưng mãi mà cánh cửa vẫn không xi nhê gì.
Chết tiệt, khóa thật rồi. Nhưng cái trò cỏn con này sao qua mặt được Kì, cô vung chân đá một phát, cánh cửa đã bật ra nhưng...
- Á!
Miệng vết mổ vì cú đá mà hở ra, máu cũng ứa ra làm vết máu khô trên áo lúc trưa bỗng chốc nhuốm thêm đỏ. Phong thấy vậy, hốt hoảng chạy đến hỏi han:
- Cậu có sao không?
Nhưng Tiểu Kì lại dùng tay đẩy khuôn mặt cậu ra như lo sợ cái gì đó.
- Tránh ra. Kinh quá!
Phong vẫn không hiểu gì cả, đứng ngay ra. Vừa đau, vừa bực, Tiểu Kì cố hét lên:
- Còn đứng ngây đó? Làm ơn đi rửa cái mặt kinh tởm đó đi rồi lấy băng bông hộ...ây...
Tiểu Kì nhăn mặt, tay vẫn còn ôm bụng. Phong thì cứ như cái máy, răm rắp nghe theo.
Bước vào nhà vệ sinh với một tâm trạng vô cùng hỗn loạn. Chuyện gì đang xảy ra thế này? Từ lúc bị giật mình bởi tiếng hét của Kì thì mọi chuyện diễn ra nhanh tới mức cậu không
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/lop-truong-toi-la-nguoi-meo/270658/chuong-25.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.