- Hello!
Châu nhe răng cười. Nhưng cũng lúc ấy, Tiểu Kì vội đóng sầm cửa nhưng rất tiếc vẫn không nhanh tay bằng Châu. Lần trước vì chưa quen nên Châu mới dễ dàng để Kì bỏ trốn còn lần này thì đừng mơ.
Một tay cầm túi đồ lỉnh kỉnh, tay kia dùng sức kiềm cánh cửa để nó không đóng lại nhưng có vẻ việc này cũng không gây trở ngại gì cho cô.
- Bang!
Cánh cửa bị một lực mạnh tác dụng, đập mạnh vào tường, cũng may là Tiểu Kì né kịp chứ không thành mực nướng rồi.
Châu thản nhiên bước vào nhà. Sau khi đặt túi đồ xuống bàn, cô xoa xoa bàn tay.
- Ây da! Nặng quá!
- Cút!
- Xem ra cậu cũng không bị thương gì nặng. Ngữ khí còn tốt chán!
- Chết tiệt! Cút ra ngay!
- Nào, nào. Tớ là khách đấy. Có cần phải đuổi khách như vậy không?
Trái ngược với vẻ tự đắc của Châu, giờ Kì thực chán ghét, căm tức và dĩ nhiên cũng rất sợ.
- Cậu muốn gì?
- Tốt! Biết điều như thế có phải ngoan không?
Châu bật dậy, xoa xoa đầu Kì. Nhưng hành động đó khiến Tiểu Kì vô cùng khó chịu mà gạt phắc cánh tay. Châu vẫn giữ bộ mặt đểu dã, nhìn cô rồi nhìn bãi chiến trường xung quanh rồi với tay lấy cây chổi trên tay Kì quẳng xuống.
Tiểu Kì vẫn chưa hiểu gì thì đã bị cô bạn nhấc bổng lên.
- Thả ra. Cậu làm cái gì vậy?
- Phòng của cậu ở trên lầu phải không?
Hả? Phòng? Nhưng Kì chưa kịp trả lời thì đã bị Châu bồng đi lên lầu. Ôi không! Chuyện
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/lop-truong-toi-la-nguoi-meo/270657/chuong-24.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.