- Xin phép cô cho em vào lớp ạ. - Tiểu Kì đứng ngoài cửa lớp lễ phép.
- A! Sư tỷ!
Vừa nhìn thấy Tiểu Kì, cả lớp ồn ào hẳn lên. Sau khi mổ, Tiểu Kì nghỉ ở nhà một tuần. Nếu lúc trước, việc Tiểu Kì vắng mặt là một chuyện hết sức bình thường còn nay, thiếu vắng Kì, A1 như thiếu hẳn sức sống.
Mà phải nói thêm, kể từ giải bóng rổ, lượng người hâm mộ Tiểu Kì bỗng dưng tăng vùn vụt. Ngày nào cũng có người đến tìm Kì, hỏi han chừng nào cô đi học lại, gửi quà cho cô,... Lớp A1 cũng nhờ phước mà nổi tiếng lây. Bây giờ nhìn thấy Tiểu Kì thì cả lớp kích động chẳng khác diễn viên Hollywood xuất hiện.
Trái ngược với thái độ phấn khích của cả lớp, Tiểu Kì khẽ cau mày. Ai chả biết cô ghét nhất ồn ào. Và chỉ đợi giáo viên cho phép, cô bước nhanh vào chỗ, không quên lườm đứa to mồm nhất một cái (Hùng chứ ai). Ngôn Tình Sủng
Kì lạ là khi đứa to mồm câm miệng thì cả lớp cũng không ai dám hó hé nữa. Và tiết học lại tiếp tục diễn ra mà theo cảm nhận của Kì sư tỷ là: vô cùng chán ngắt. Có lẽ cô đã nghỉ quá nhiều và mất căn bản rất nhiều nên những điều giáo viên nói, cô không thể hiểu dù chỉ một từ.
Nhưng cô cũng chẳng quan tâm. Bằng cấp đối với cô chẳng là gì vì thế việc học cũng chẳng là gì quan trọng. Cô đi học chỉ vì "chưa bị đuổi" và thêm nữa là mẹ không cho phép cô ở nhà.
Tiểu Kì chán nản
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/lop-truong-toi-la-nguoi-meo/270659/chuong-26.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.