Lúc này mọi người cũng kịp phát hiện ra sự mất tích của Tiểu Kì nhưng tất cả lại hướng mắt về cánh cửa của nhà kho gần đó mà lúc này đang được hé mở.
Một lúc sau, Tiểu Kì bước ra với một đống đồ nghề: mấy quả bóng rổ, lưới, còi và có cả bông cổ vũ. Vừa nhìn thấy, cả lũ như bắt được vàng, ùa tới phân phát nhau.
Oa, những thứ này vẫn còn tốt chán! Không ngờ sư tỷ có cả đồ nghề để cổ vũ nữa chứ. Thật không ngờ! Không ngờ!
Tiểu Kì thấy mọi người có phần hưng phấn thì cũng làm xong trách nhiệm mà lui vào nhà. Sau khi pha sẵn một bình nước cam để sẵn, cô lại bước lên phòng…ngủ tiếp.
Và cứ thế, cách một ngày, cả bọn lại kéo nhau đến nhà Tiểu Kì tập luyện. Chủ nhật thì từ 7 giờ đến 10 giờ, còn những ngày khác thì từ 3 giờ đến tầm 6 giờ. Vì những giờ đó mẹ không có nhà nên Tiểu Kì cũng không cần vác cái xác đi tiếp đãi khách.
Mà những vị khách này cũng nhanh chóng thích nghi mà tự nhiên đến rồi lại đi. Ai làm việc nấy. Bọn họ vẫn chăm chỉ tập luyện, Tiểu Kì vẫn chuyên tâm làm những đơn hàng hoặc ngủ.
Nhưng cũng thật phiền, kể từ khi biết được nhà Kì, tụi nó vào lớp lại ca cẩm về cái sân phía sau nhà Kì khiến nhiều đứa tò mò mon men đến và quyết định đóng trụ tại đó, mặc khác nhờ sự giao phó của mẹ mà mỗi ngày đều có người đến đưa Kì đi học.
Thật là phiền! Chẳng khác nào thuê người
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/lop-truong-toi-la-nguoi-meo/270644/chuong-11.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.