Hàng mi cũng bởi suy nghĩ ấy mà từ từ khép lại. Phiền phức. Bao giờ mới thoát khỏi cái cảnh này đây... Cố gắng lên Kì ơi! Không đầy hai năm nữa thôi. Lúc ấy không phải ngày nào cũng bị bắt đến trường, làm những gì mình không thích và chẳng bị ai quấy rầy.
Cô đã sớm có kế hoạch cho tương lai. Lúc mà cô mới là cô nhóc lớp 4, sau những lần giao đấu với "bọn chúng" cô đã suy nghĩ về tương lai của mình và càng ngày càng quyết tâm phải làm cho bằng được.
8 năm, đã 8 năm cái thân xác này phải hứng chịu nhiều đau đớn, những vết thương chưa kịp lành đã phải chồng chất thêm những vết thương mới, có lúc cô đã quá mệt mỏi, gục ngã và muốn từ bỏ...
- Lớp trưởng...bọn tớ dọn dẹp xong rồi.
Vẫn không có động tĩnh gì từ bên trong, Hương ở bên ngoài có chút lo sợ, nghĩ rằng Tiểu Kì còn giận. Lần này thật sự mọi người làm hơi quá, nếu là cô, cô cũng tức giận nhưng có lẽ sẽ là đùng đùng tức giận chứ không im ắng như Kì.
- Lớp trưởng...
Nhưng cô vẫn kiên trì gọi.
- Lớp trưởng...
Còn chưa nói hết thì cánh cửa đột ngột mở, thiếu chút nữa là tim cô rớt ra khỏi lòng ngực. Tiểu Kì nhìn Hương chằm chằm, vẫn chung thủy im lặng nhưng ánh mắt ngầm ý rằng cậu muốn gì. Như hiểu ý, Hương đáp lại một cách dè dặt:
- Bọn tớ dọn xong rồi...À, Mạnh có điều muốn nói với cậu đó.
Tiểu Kì suy ngẫm một chút rồi dẫn đầu
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/lop-truong-toi-la-nguoi-meo/270645/chuong-12.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.