5 phút…10 phút…
Vẫn chưa thấy Kì đâu, Ngọc Hương mạnh dạng bước lại nhà tắm:
- Lớp trưởng, cậu ổn chứ?
- Lớp trưởng?
Bỗng có tiếng nước bên trong. 5 phút sau, Tiểu Kì bước ra. Thiếu chút nữa là Hương bị dọa cho sợ chết. Tiểu Kì đột nhiên bước ra với khuôn mặt chi chít vết thương.
Mặc dù không phải lần đầu cô thấy Kì bị thương như vậy nhưng với khoảng cách gần như thế này thì đây là lần đầu tiên. Phần Kì, hình như không nhận ra nét mặt kinh hãi của Hương mà điềm tĩnh hỏi:
- Đã có danh sách chưa vậy?
Sau hơn 10 phút ngủ trong nhà tắm, cuối cùng cô cũng nhớ ra tại sao sáng nay có những người vị khách “không mời mà đến” này. Hương vì vẫn đang còn ngây người nên khi Kì hỏi thì có chút giật mình, lúng túng đáp:
- A…rồi…À. Đã có danh sách rồi.
- Tốt.
Nói rồi, dẫn đầu bước ra phòng khách mà nơi đó giờ đây thật hỗn loạn. Hơn 20 con người chen chúc trong một không gian hẹp nhưng chẳng hiểu sao trong bất kì hoàn cảnh nào, bọn họ vẫn có tâm trạng để tám và có muôn vàn đề tài để tám.
Thật là không chịu nổi. Mới sáng sớm mà đã…
Hương đứng bên cạnh tuy thấy mặt Kì vẫn không tỏ ra chút tức giận gì nhưng cô biết Kì cũng không được thoải mái, vì thế cô vờ ho khan một tiếng để gây sự chú ý cho mọi người:
- Khụ…khụ…
Cũng may là mọi người chú ý tới thanh âm lạ đó, quay lại thì thấy Kì đang nhìn chằm chằm nhưng vẫn không tỏ ra
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/lop-truong-toi-la-nguoi-meo/270643/chuong-10.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.