Thật tội nghiệp cho thần dân A1 đã sớm bị tên lớp trưởng ác bá dọa cho khiếp đảm. Mặc dù muốn phản bác, muốn hô to rằng chúng tớ thật sự muốn, rất muốn, vô cùng muốn tham gia nhưng lại sợ sẽ gây ồn một lần nữa.
Cuối cùng tất cả chỉ biết giương đôi mắt tội nghiệp đến cựu lớp trưởng - lớp phó học tập hiện giờ - để cầu cứu. Như hiểu nỗi khổ của mọi người, Thắm đại diện đứng dậy nói:
- À, mọi người không có ý như vậy đâu... Có phải vậy không, các cậu?
- Đúng đó.
Có vài tiếng tán thành, song cũng sớm tắt hẳn.
Thấy vậy, Thắm tiếp tục nói:
- Nếu cô Hiệu phó đã giao toàn quyền cho cậu thì tụi này cũng sẽ nghe theo mọi quyết định của cậu...À, hay vậy đi. Mai được nghỉ, cả lớp sẽ đến nhà bạn để chọn lựa rồi...
Chưa nói hết câu thì cô đã nhìn thấy ánh mắt đáng sợ của Kì đang nhìn mình chằm chằm. Thôi chết! Mình lỡ lời rồi.
Thực ra, cô Chủ nhiệm đã sớm nói cho cô nghe về giải bóng rổ này và khăng khăng muốn cô phải "ép" làm sao để mọi người đến nhà Tiểu Kì tập luyện. Để thuyết phục, "đại sư tỷ" còn tiết lộ rằng nhà Kì có một cái sân rất rộng thích hợp cho việc tập luyện.
Thực sự cô cũng không muốn đắc tội với Tiểu Kì nhưng đối với "đại sư tỷ" thì càng đáng sợ hơn.
- Tại sao lại là nhà tớ?
- À... - Thắm cố biện ra một lí do "chính đáng" -...tại vì ngày nghỉ, nhà trường không mở cửa.
Cuối cùng thì cô
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/lop-truong-toi-la-nguoi-meo/270642/chuong-9.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.