Trái ngược với thái độ tiêu cực của Kì, cả lớp được phen xôn xao. Lại bàn tán. Kì bắt đầu ngán ngẩm. Tại sao mình lại vào nhầm cái lớp nhiều chuyện vậy hả trời? Đang ngao ngán sự đời thì có tiếng cô Chủ nhiệm:
- Em không cần nằm trên bàn nữa đâu. Có vẻ như tất cả đang rất tò mò.
Câu nói của cô Chủ nhiệm là Kì sực tỉnh. Từ nãy tới giờ cô vẫn còn nằm trên bàn với tư thế vô cùng khó coi.
Thật mắt mặt!
Mặc dù không phải là lần đầu bị bắt nằm lên bàn đánh đòn nhưng lần này việc cô không xuống tay mà cứ khư khư giữ tư thế ấy thì thật ngượng mà.
Sau khi trở về chỗ ngồi một lần nữa để lấy tài liệu về giải bóng rổ, Kì lại bước lên phía trước lớp. Lúc này hai thằng Hải và Hùng cũng tự biết phận mà trở về bàn của mình.
Tiểu Kì lúc này đứng trước bàn của bọn họ, khuôn mặt không chút biểu cảm, song lại toát chút uy nghiêm của một lớp trưởng thực thụ.
- Rầm!
- Nếu ai không muốn nghe, có thể ra về. - Kì nghiêm nghị phán.
Mọi người vì tiếng đập bàn hung bạo của cô cộng với ánh mắt "sư tỷ" đó thì chỉ còn nước câm mồm thin thít. Thấy thế, cô hài lòng tiếp tục:
- Tớ cần 8 bạn nam và 8 bạn nữ chơi bóng rổ tốt, lập thành hai đội bóng nam, nữ. Cả hai sẽ đại diện cho trường thi đấu vào 15/12 tức là còn khoảng 2 tháng nữa. Ai muốn tham gia thì giơ tay!
Câu nói vừa kết thúc thì có
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/lop-truong-toi-la-nguoi-meo/270641/chuong-8.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.