Hoàng Phủ Cật bước qua ngưỡng cửa, thấy Tiết Hầu đang ngồi dưới song cửa viết kinh Phật.
Nét bút của y đã qua khổ luyện, tròn trịa mà dày dặn, chẳng giống người quen vung đao múa thương. Nghe tiếng động, Tiết Hầu trước tiên liếc nhìn chén trà vừa được bưng vào, hơi nóng hãy còn lượn lờ chưa tan, xem chừng phụ tử họ Hoàng Phủ vừa rồi lời lẽ chẳng tương thuận, nửa câu cũng thành dư. Đặt bút xuống, ông quay lại, mỉm cười vừa ý với Hoàng Phủ Cật: “Ngươi, hơn một năm qua, rất khá.”
Hoàng Phủ Cật ngẫm nghĩ: “Thần đến, là để cáo biệt với Ngạc công.”
“Ồ?” Tiết Hầu có phần bất ngờ, “Về kinh đô, hay về Ô Lão thành?”
Nhớ đến kinh đô liền sinh ý thảnh thơi , Hoàng Phủ Cật đáp: “Ô Lão thành.”
“Cũng được. Kinh đô, chẳng yên ổn.”
Cả hai rơi vào trầm mặc. Tiết Hầu ung dung chép xong một tờ kinh, thấy kẻ đến từ biệt vẫn đứng bên án, mắt dõi nhìn tia nắng ngoài song, trong vẻ trầm tư. Chàng thiếu niên vốn phóng khoáng tiêu sái, giữa lông mày nay cũng vương chút u hoài. Kiếm Xuyên so với Lũng Hữu, ít gió cát mà nhiều sương khí, khiến da thịt người ta cũng mịn màng hơn. Đêm đến không nghe tiếng giáp trụ ngựa hí rộn ràng, lại khiến ông ngủ chẳng yên.
“Nhà ngươi, chưa định thân ư?” Tiết Hầu chợt hỏi vu vơ.
Hoàng Phủ Cật kinh ngạc: “Thần vẫn chưa.”
“Người tài như vậy, cớ sao mãi chưa thành gia?” Ông cười: “Hung Nô chưa diệt, hà dĩ gia vi?’”
Hắn đáp hờ hững: “Chuyện hôn nhân, đều theo ý song thân.”
“Xem chí
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/long-huong-bat-tu-mieu/5245675/chuong-78.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.