Hoàng Phủ Cật len khỏi đám đông.
Đám quan binh và dân chúng đổ ngược về phía trước, mặt mày ai nấy đều hốt hoảng. Lũ Ô Toản chết tiệt, vứt cả nai hoang lẫn gà rừng chết xuống sông, đúng độ tiết oi nồng, mùi tanh hôi và khí độc bốc lên bủa vây khắp nơi, chẳng ai chịu nổi.
Không biết tin từ đâu truyền đến, nói rằng Phiên Nam lại nổi loạn, triều đình không thể điều binh ứng cứu, chỉ có thể để Duyệt Tô cô quân tử thủ.
Sự tàn độc của đám La Cư Tử bị đồn thổi càng thêm ghê rợn. Đêm qua, có đám dân thường gồng gánh cuốc xẻng, phá toang cổng bắc thành, đánh bị thương mấy tên lính gác rồi kéo nhau đi lánh nạn.
Thái thú Duyệt Tô vừa nhận được thư từ phủ Thục Vương, mừng rỡ như bắt được cọc cứu mạng, vội vã gọi Hoàng Phủ Cật tới xem: “Chỉ dụ của Thục Vương điện hạ, cho phép chúng ta lui binh rồi!”
Đó là bút tích thân thư của Thục Vương, lệnh cho Hoàng Phủ Cật suất toàn bộ binh sĩ Duyệt Tô rút về giữ Giao Châu. Vị Thục Vương ấy tuy trẻ tuổi hiếu thắng, nhưng lời văn trong thư lại dị thường điềm đạm và tiết chế: “Triều đình đã phái viện binh khẩn cấp đến Giao Châu, bờ Lô Thủy cũng đã có sẵn tiếp ứng, có thể bảo đảm các khanh vô sự. Dân chúng hai châu Dung – Tùy, đã sớm chia lìa tình cảm với Trung Nguyên, thì cứ để họ quy thuận về Man tộc.”
Hoàng Phủ Cật không hề xúc động như Quận thủ Duyệt Tô. Đặt thư xuống, hắn lên thành lầu, đối diện
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/long-huong-bat-tu-mieu/5245674/chuong-77.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.