Trên bình phong thủy mặc là bức họa “Hổ gầm giữa rừng núi”. Hoàng Phủ Đạt Hi đang xuất thần thì bị tiếng bước chân gấp gáp đánh thức. Một tướng sĩ cầm giáo bước vào. Quân thủ thành Kiếm Xuyên trước mặt Tiết Hầu vẫn giữ lễ nghiêm cẩn: “Đêm qua, một chiếc cầu dây trên sông bị thiêu hủy, bắt được mấy thổ dân trong hang bọn Ô Toản.”
Tiết Hầu thản nhiên: “Ta biết rồi.” Ông ra hiệu cho tướng sĩ lui ra, rồi lắc đầu với Hoàng Phủ Đạt Hi: “Chúng chỉ đang dò xem ta mạnh yếu ra sao, cứ mặc kệ chúng”
Người thống lĩnh thiên quân vạn mã, dù núi Thái Sơn sụp trước mắt, cũng không đổi sắc mặt. Hoàng Phủ Đạt Hi miễn cưỡng đáp một tiếng, đưa mắt nhìn xuống tấm địa đồ trên án: trên đó vẽ vòng khoanh và dấu chấm chi chít, đến cả khe suối, cổng làng nhỏ, đều cắm quân cờ hoàng dương tượng trưng cho binh Hán. Y khẽ “ồ” một tiếng: “Ngài đã có toàn cục trong lòng rồi sao, Ngạc công?”
Tiết Hầu gật đầu, tùy ý gảy mấy quân cờ trắng đen: “Bọn Man chỉ biết liều lĩnh, chẳng thạo điều binh khiển tướng. Con trai Cát La Tố còn non nớt, chưa hiểu sự đời, so với Lục Lang thì còn kém xa.”
Hoàng Phủ Cật đã bị sai đi Ô Lão thành, Hoàng Phủ Đạt Hi không cần mang bộ mặt “nghiêm phụ” nữa, vuốt râu mỉm cười.
Tiết Hầu chỉ vào địa đồ: “Giao Châu là cửa ngõ của Tam Xuyên, là then chốt của vùng Điền Trung. Mất Tùy Châu, lại mất Giao Châu, thì quân Man tiến bắc chẳng còn gì ngăn cản. Ta đã lệnh
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/long-huong-bat-tu-mieu/5245676/chuong-79.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.