Vệ Khang Nguyên đang chờ đại giá Đông Dương quận vương tại Vô Ưu thành. Đây cũng là hạng người giảo hoạt, rất khó đối phó. Vừa chạm mặt, Vệ Khang Nguyên tuyệt không đả động gì đến chiến công của liên quân Hán – Ô qua trong việc bình định Man Nam, chỉ chúc mừng Thục vương được phong kiêm chức Ung Châu Mục. Thánh chỉ ấy đổ xuống bất ngờ như sét đánh, Vệ Khang Nguyên còn đang hồ nghi, đến khi tận mắt thấy vị tiểu tử được Thục vương yêu quý nhất, y liền hiểu ra con giống cha, Thục vương ẩn nhẫn bao năm, ngôi vị kế thừa, ắt là chí đã đặt thì ắt phải đạt..
Vị này dẫn binh, còn thẳng thắn hơn cả Hoàng Phủ Đạt Hi. Ngay đêm ấy đã mở yến tiệc, cùng Ông công Nhụ và chư vị nâng chén vui vẻ. Y cũng chẳng thiên vị ai, Hoàng Phủ Cật cũng được mời đến, ngồi dưới tay Lý Linh Quân.
Hiển nhiên Vệ Khang Nguyên thân thiết với Hoàng Phủ Cật hơn, y vỗ vai hắn: “Đều là thiếu niên cả, cần chi câu nệ.” Lời trong lời ngoài đều là nhắc nhở, “Nghe bảo ngươi và Tam lang ở kinh kỳ, đánh nhau bằng chày to cũng chẳng tách nổi. Thục vương có hỷ, sao ngươi không kính một chén?”
Hoàng Phủ Cật ít lời, tính tình dứt khoát, lập tức rót thêm rượu, hai tay kính Lý Linh Quân: “Tam lang, mời.”
Hoàng Phủ Cật tối nay không phải trực thành, thay áo bào màu nhạt, không mang đao kiếm, cả người không vương chút khí ngạo nghễ, chẳng thấy bóng dáng con trai cưng của Hoàng Phủ Đạt Hi, tâm phúc của Tiết Hầu đâu
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/long-huong-bat-tu-mieu/5245654/chuong-57.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.