Việc chủ hôn cho Đông Dương Quận vương khiến Vệ Khang Nguyên lấy làm khó xử. Hắn vốn là người quen chinh chiến sa trường, đối với chuyện cưới gả của nữ nhi, chẳng những thiếu kiên nhẫn mà còn chả mấy hứng thú. Lại nói, hắn nhíu mày, “Ý của Thục vương và Hoàng phủ công có chịu hay không còn chưa rõ. Nhỡ đâu ra mặt làm mai mà việc chẳng thành, chẳng phải tự rước họa vào thân sao?”
Mưu sĩ dưới trướng hắn bật cười, nói: “Lời ấy của Sứ quân, e là không thỏa. Chuyện này một khi Sứ quân đứng ra làm mai, là lợi chứ không có hại. Vả lại, ti chức dám đoan chắc: việc này, ắt thành!”
Vệ Khang Nguyên chau mày: “Chưa có thánh chỉ, vương tôn tự kết thân, vốn đã chẳng hợp lễ nghĩa. Lợi đâu ra?”
Mưu sĩ liền nói: “Thánh chỉ, chẳng phải chính Sứ quân nên là người thỉnh cầu sao? Nhìn Đông Dương Quận vương kia, nào giống kẻ si mê nữ sắc, phóng túng lễ nghi? Cớ gì lại nóng nảy đòi cưới hỏi cho gấp? Vì chuyện giao hảo với người Phiên mà hắn từng vướng vòng vây, nay vừa thoát thân, trong triều đã không ít kẻ hay biết. Chờ đến khi hắn hồi kinh, chưa biết chừng sẽ có kẻ hữu tâm hoặc vô ý ép hắn phải giữ lời hứa kết thân. Đông Dương Quận vương tất sẽ muốn ra tay trước để khỏi lâm thế bị động. Nếu Sứ quân là người mở lời, chỉ e bệ hạ cũng sẽ thuận nước đẩy thuyền. Sứ quân lập công làm mai, Thục vương phủ và Hoàng phủ công ắt đều sẽ mang ơn, há chẳng phải là vạn điều
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/long-huong-bat-tu-mieu/5245655/chuong-58.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.