A Phổ nhẹ nhàng gỡ bỏ lớp y phục ướt sũng nặng nề trên người Hoàng Phủ Nam, vừa chạm đến thân thể nàng, hắn lập tức sững người. Khi còn ở Ô Toản, mỗi lần A Xá nghịch ngợm, áo quần xốc xếch cuốn lên đến bụng, lộ ra một đoạn eo nhỏ, một phần cánh tay, hắn đã thấy nàng trắng trẻo, rắn rỏi, như hạt củ ấu vừa bóc vỏ, hạt kê non vừa rũ bắp, chỉ muốn cắn một miếng, giòn tan thơm ngọt. Còn bây giờ, A Xá đã mềm mại như tơ lụa, làn da thịt mang sắc hồng phơn phớt, có huyết, có khí, phơn phớt như cánh hoa, trong suốt như ngọc, hồng tươi như nước, chỗ thì đầy đặn, chỗ lại mảnh mai, không còn là đứa trẻ tròn trĩnh, thẳng tuột năm nào nữa rồi.
Hắn bị cảnh tượng xa lạ trước mắt làm cho sững sờ, đầu óc như mụ đi, ngẩn ngơ nhìn chằm chằm vào ngực nàng, lẩm bẩm: “Chưa từng sinh A Nữu A Bảo, thì thật sự… chỗ này chẳng có gì sao?”
Khác với Hoàng Phủ Nam, A Phổ từ trước tới nay đối với những chuyện quỷ thần vẫn luôn bán tín bán nghi. Việc Mạt Lô thị bị nghiệm thân ở thần miếu, cũng khiến hắn nảy sinh đôi chút tò mò.
Hoàng Phủ Nam nghe câu ngốc nghếch kia, toàn thân như bốc cháy, nàng dùng cả hai tay bịt kín mặt, ra sức co rụt vai, tránh né không cho hắn nhìn: “Ta không biết! Mau tránh ra cho ta!”
A Phổ đẩy tay Hoàng Phủ Nam ra, cúi đầu xuống, giống như một đứa trẻ say mê, lại giống như một tín đồ sùng đạo, thử l**m một cái
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/long-huong-bat-tu-mieu/5245644/chuong-47.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.