Sau khi Tán Phổ qua đời được hơn một tháng, quốc thư của Hoàng đế Đại Hán mới chậm rãi đến nơi. Bức quốc thư này khiến các quan ở Thư ký tỉnh hao tâm tổn trí để cân nhắc từng câu từng chữ. Hòa đàm giữa hai nước nay đã mịt mờ hy vọng, Hoàng đế thậm chí còn không cử sứ thần đến viếng tang, chỉ uyển chuyển yêu cầu Luận Hiệp Sát giao trả Đông Dương quận vương cùng Hồng Lô khanh.
Luận Hiệp Sát hồi đáp rằng, Hồng Lô khanh bệnh tình trầm trọng, không thể chịu đựng đường xa vất vả, cần ở lại Lô Tư điều dưỡng. Sau khi bình phục, y sẽ đích thân phái binh mã và xe ngựa đưa sứ Hán hồi quốc.
Nhận được quốc thư, Hoàng đế triệu tập các đại thần ở Chính Sự đường thương nghị. Hoàng phủ Đạt Hi thưa: “Luận Hiệp Sát chẳng màng lập người kế vị, lại gấp rút bắc chinh, cướp gia súc, điều quân khiển tướng, rõ ràng là mượn binh để mưu đoạt quyền lớn.”
“Là trẫm sai,” Hoàng đế uể oải day trán, “quá vội vã cầu hòa, lại không liệu đến tính tình gian trá, biến ảo khôn lường của người Thổ Phiên.”
Hoàng phủ Đạt Hi vốn cũng từng chủ trương nghị hòa, giờ gặp cục diện này, không dám nhiều lời: “Còn Ngạc quốc công…”
“Luận Hiệp Sát dẫn mười vạn đại quân, thế như chẻ tre, cứ để hắn tùy cơ ứng biến, trẫm không truy cầu hơn thiệt lúc này.”
Ý là tạm thời lui binh. Hoàng phủ Đạt Hi đáp “vâng”.
“Tiết độ sứ Kiếm Xuyên là ai?” Hoàng đế lật tấu chương trên án, giọng chậm rãi.
“Vệ Khang Nguyên,” Hoàng phủ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/long-huong-bat-tu-mieu/5245645/chuong-48.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.