Hoàng Phủ Nam không kịp nghỉ chân, một mạch quay trở lại La Khang Tự. Đám binh lính Thổ Phiên nhất tề giương cao giáo dài, khí thế dấy lên như sóng đừng nói là người, ngay cả chim sẻ cũng sợ hãi bay tán loạn.
Nàng thất vọng tràn trề, tìm một vòng cũng không thấy gì. Bên bờ đối diện con sông, dưới một gốc du già cỗi, cong queo gió vặn, có một nhà sư du phương đầy bụi đất đang tựa gậy trúc, đeo kinh quyển, ngồi nghỉ dưới tàng cây.
Hoàng Phủ Nam bước tới, quan sát kỹ gương mặt mỏi mệt của ông ta, nàng thăm dò cất tiếng, dùng tiếng Phiên bập bẹ: “A Tô La Tắc… ông có từng gặp A Tô La Tắc?”
Nhà sư lộ vẻ hoang mang, hoàn toàn không có chút phản ứng nào với cái tên ấy.
Hoàng Phủ Nam ủ rũ quay lưng đi, ngang qua cổng La Khang Tự thì dừng chân. Trên mái điện vàng kim có một con khách thước xám đậu trên đỉnh, “chíu chíu” kêu vang vui vẻ.
Luận Hiệp Sát không hề bạc đãi sứ đoàn Đại Hán, yến tiệc vẫn chiêu đãi, vàng bạc vẫn ban thưởng, còn đặc biệt cử một vị pháp y biết nói tiếng Hán đi theo Lữ Doanh Trinh điều dưỡng thân thể. Nhưng ngoài Hồng cung và phủ quốc tướng ra, bọn họ không được phép đi bất kỳ đâu, chẳng khác nào con rối bị giật dây.
Cả đời này, từ Ích Châu đến Trường An, chắc Lý Linh Quân cũng chưa từng nếm trải cảm giác như vậy?
Tâm trí Hoàng Phủ Nam chuyển từ Luận Hiệp Sát sang đám tù binh Thổ Phiên. Nàng cải trang làm cung nữ, đứng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/long-huong-bat-tu-mieu/5245643/chuong-46.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.