Xe ngựa chen chúc tại cửa Phương Lâm, người xe như nêm, xếp hàng ra khỏi cung. Lục Tú buông rèm xe cuốn lên, trong xe lập tức trở nên âm u. Nàng len lén nhìn sắc mặt của Hoàng Phủ Nam, muốn nói rồi lại thôi.
Ở trong nội uyển suốt nửa ngày, xiêm y của Lục Tú đã lấm lem, má phấn nhòe nhoẹt, chiếc trán điểm hoa xanh sớm đã tranh thủ lúc không ai để ý mà lặng lẽ cạo đi, còn Hoàng Phủ Nam thì đến một sợi tóc cũng chẳng rối, gương mặt như minh châu ẩn ánh sáng, không điểm phấn son, sẵn vẻ mi dài môi đỏ trời sinh.
Hoàng Phủ Nam ngồi ngay ngắn trong xe, không nói một lời, Lục Tú lại nuốt lời định thốt vào bụng.
Về đến phủ, Hoàng Phủ Nam cởi chiếc áo cộc, cúi đầu nhìn thấy con mèo vằn đang cắn xé chiếc phụng bội, nàng nhíu mày, lộ vẻ không hài lòng, nói: “Đuổi nó ra ngoài.”
Lục Tú vâng dạ, bế con mèo hoa ném thẳng ra sân. Hồng Thược bưng hộp nghiền trà cũng tránh ra theo. Hai người ngồi dưới cửa sổ, một người nghiền trà, một người thêm hương. Sau bình phong, hoàn toàn tĩnh lặng, Lục Tú khẽ lè lưỡi một cái, thở ra một hơi như trút được gánh nặng: “Suýt nữa bị nghẹn chết.”
Hồng Thược trêu: “Ngày thường mạnh miệng lắm cơ mà, vào đến hoàng cung rồi, ngay cả thở cũng chẳng dám sao?”
Lục Tú tất nhiên không chịu thừa nhận mình bị Thôi Tiệp Dư dọa đến phát run, bèn làm mặt xấu, nói: “Sao lại không dám? Không những dám thở, ta còn gặp không ít người nữa kia.”
Hồng Thược
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/long-huong-bat-tu-mieu/5245609/chuong-12.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.