Khi có thể nghe rõ từng nhịp thở đều gợi lên sự xót xa, đôi tay run lên vì tức giận về một đoạn kí ức căm phẫn đang chen chúc tròn suy nghĩ của Hải Đăng.
Harry nhỏ nhẹ hỏi:
- Hải Đăng à, liệu mày còn đủ sức để chịu đựng nữa không?
Chỉ một câu nói vỗ về và cái ôm từ Harry, cũng đã đủ khiến Hải Đăng thấy an ủi để rồi cậu có thể thấy mình yếu đuối trong vòng tay của Harry đang siết chặt.
Bao nhiêu điều mấy năm nay cậu tự lừa dối mình, bao nhiêu mạnh mẽ cậu cố gắng xây đắp bây giờ đây từng chút, từng chút đã sụp đổ, Hải Đăng bật khóc nức nở.
- Tao mệt lắm, tao mệt khi cứ bắt bản thân mình không được nhớ những thứ đã từng xảy ra, tao ngày nào cũng nói với mọi người rằng tao ổn, nhưng tao lại thấy không ổn một chút nào cả... Đêm nào tao cũng rối bời với rất nhiều câu hỏi "Mình phải làm gì? Phải lựa chọn gì? Phải vượt qua như thế nào?". Mà cuối cùng tao loay hoay hoài không có câu trả lời.
- Ngốc ạ! Mày dằn vặt nhiều như thế cơ à?
- Đã 5 năm rồi mà ngay cả đến một chi tiết nhỏ nhất về hắn, tao cũng không thể quên được. Hắn là anh tao, là người thân của tao, là người mà tao đã từng rất yêu thương, làm sao tao có thể ép mình quên đi được hả?...
Harry càng ôm chặt lấy Hải Đăng bao nhiêu, thì tiếng khóc của Hải Đăng càng lớn bấy nhiêu. Đến độ giọng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/loi-yeu-cuoi-cung/2946575/chuong-40.html