Làm thế nào hai đưa tìm được nhau vậy?
Nghe mẹ hỏi thế, không cần đợi Harry trả lời, Hải Đăng đã nhanh nhảu giải thích hết với mẹ.
Cậu liên hồi kể chuyện, cũng không quên kèm theo những biểu cảm sinh động để minh hoạ, khiến bà Vân cũng không ít lần mồm chữ A mắt chữ O
Mãi đến khi câu chuyện kết thúc trong niềm hân hoan của hai mẹ con, bà Vân mới tâm đắc:
- Đúng là duyên phận đấy các con à! Mà thôi hai đứa về rồi thì sắp xếp đồ đạc đi, mẹ ra chợ mua thêm đồ ăn để nếu bữa tối đãi hai đứa. Harry! Con thích ăn gì nào, con nói đi, cô sẽ nấu cho.
- Ơ! Mẹ thiên vị thật đấy, sao mẹ không hỏi con thích ăn gì mà đi hỏi Harry vậy?
- Thằng bé này! Hai đứa mẹ đều coi như con thì làm gì có thiên vị. Con chỉ biết lo nhõng nhẽo với mẹ là giỏi thôi!
- Dạ, con ăn gì cũng được cô, món nào con cũng thích hết ạ!
- Đấy, con thấy không, Harry nó biết chuyện đáo để, chứ ai như con. Con trai lớn rồi mà cứ suốt ngày vòi vĩnh mẹ thôi!
Thấy phản ứng của mẹ không theo ý mình, Hải Đăng ném cái liếc nhìn về phía Harry khiến cho cậu cũng chả biết giả vờ quay đi chứ không dám gây chiến gì thêm.
- Cả hai ở nhà đem đồ vào phòng, tắm rửa rồi nghỉ ngơi đi. Mẹ ra chợ một lát rồi sẽ về ngay. Harry, nếu con không ngại thì ngủ chung phòng với Đăng nhà
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/loi-yeu-cuoi-cung/2946576/chuong-39.html