Hải Đăng trong những ngày ở đây luôn làm tròn bổn phận gia chủ, cậu thường dẫn Harry đi dạo khắp mọi nơi, từ những nơi đã khiến cho cậu vui vẻ nhất, hay những băng ghế nhỏ gần hồ Tây mà Hải Đăng đã từng ngồi đó thẫn thờ lúc hay tin ba mình mất, đến những góc đường mà ở đó không biết bao nhiêu lần Hải Đăng đã phải ngồi bệt xuống và khóc nấc lên.
Cậu đưa tay ra nhưng không có lấy nổi một người bên cạnh.
Harry những ngày lang thang trà chanh ở hồ Trúc Bạch, hay làm vài chai bia ở phố Tạ Hiên, đều không thể nào quên từng câu chuyện kể của Hải Đăng. Harry nhận ra trong một phần kí ức của chàng trai này gần như chẳng thể nào trọn vẹn được niềm vui.
Mỗi tối Hải Đăng lại gặp một vài người bạn cũ từ hồi cấp ba trong một quán pub nhỏ, nhưng vì bị một số người bạn lôi kéo sang bàn của họ mà Hải Đăng buộc phải để Harry ngồi lại một mình. Nhất là khi Harry cũng chẳng mấy là vui vẻ để tiếp xúc khi những người bạn Hải Đăng luôn dành cho Harry mọi ánh nhìn soi mói, dè chừng và cả một sự tự vệ khó hiểu.
Trong khi Hải Đăng say sưa ôn lại chuyện cũ với vài người bạn, Harry lại một mình im lặng ở một góc. Hít một hơi thật sâu, đưa ánh mắt nhìn xung quanh những ánh đèn lấp lánh, đôi lúc đôi mày nhăn lại khi những tiếng nhạc DJ chỉnh hơi quá mức, Harry nhẹ nhàng nhấp một ngụm rượu từ chiếc ly trên tay mình,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/loi-yeu-cuoi-cung/2946568/chuong-41.html