Sau khi trao chiếc nhẫn cho Harry, Hải Đăng tiếp tục nói:
- Tao biết, hết lần này đến lần khác tao rạch lên vết thương của mày, thậm chí ngay cả hy vọng để tiếp tục kiên trì mà tao cũng tàn nhẫn cướp đi. Tao sợ một ngày nào đó mày mất kiên nhẫn để chờ đợi tao thay đổi, tao đã nghiêm túc để suy nghĩ thật kĩ về mối quan hệ của hai đưa mình. Tao lại sợ tao yêu mày chưa đủ nhiều để khiến mày yên tâm ở lại, tao sợ rất nhiều thứ. Nhưng tao biết mình cần phải mạnh mẽ hơn để giữ chặt tay mày. "Không phải ai cũng may mắn có được một tình cảm mà họ có thể một lần sống chét níu giữ. Vì vậy họ thà trả giá bằng khó khăn, dằn vặt còn hơn cả đời sống trong hối hận." Bản thân tao lại may mắn có được duyên phận, tao may mắn gặp được mày, tao sẽ không thể để đánh mất mày thêm một lần nào nữa!
Càng nói, Hải Đăng càng không thể khống chế được cảm xúc của mình. Còn Harry chỉ biết im lặng để mình lạc lối trong nước mắt. Cả hai đang thấy mình trở nên yếu đuối.
Nhưng Hải Đăng nhanh chóng lấy lại sự bình tĩnh, nở nụ cười và tay vẫn cầm chặt hộp nhẫn.
- Harry à! Mày có muốn cùng tao sống chết để níu giữ duyên phận này không?
Trong khi ánh mắt Hải Đăng im lặng chờ đợi câu trả lời từ Harry, thì Harry lại vội vàng quay mặt đi, giữ cho nước mắt mình đừng rơi thêm nữa.
Harry đưa tay quẹt ngang
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/loi-yeu-cuoi-cung/2946566/chuong-42.html