Nhưng Harry vẫn im lặng, không dám lau đi, hơi thở trở nên nặng nhọc, gượng ép mình chìm vào giấc ngủ.
Sáng hôm sau, Harry mệt nhoài tỉnh người dậy nhưng vẫn đủ sức để nghe được mùi thơm từ bát cháo thịt bằm xông nức cánh mũi.
Harry lò mò đi ra ngoài phòng khách với không gian yên ắng đang bao trùm, vì giờ này bà Vân cũng đã ra ngoài mở hàng, trong nhà chỉ còn Hải Đăng và Harry.
Hải Đăng từ trong nhà bếp bước ra, trên tay còn bưng bát cháo thịt bằm nghi ngút khói, đón Harry bằng một nụ cười hiền lành và ấm áp.
Cậu đặt bát cháo xuống bàn, nhanh nhảu chạy đến kéo tay Harry ngồi xuống ăn và bắt đầu nhiệt tình hỏi han.
- Mày thấy hôm nay thế nào rồi?
- Ừm, tốt hơn rồi.
Hải Đăng vẫn không hề nôn nóng, cậu ngồi sát lại gần, im lặng quan sát và mỉm cười với Harry, đưa những muỗng cháo lên miệng, ánh mắt Đăng lan toả sự dịu dàng khi đút cháo cho Harry.
Hải Đăng đã lấy hết sự can đảm để mở lời với Harry.
- Sao hôm qua mày lại uống say đến mức như vậy? Có chuyện gì không vui à?
- Mày để tao một mình được không?
- Nhưng mà...
- Đừng phiền tao nữa!
Từ hôm qua đến giờ, dù Harry luôn tỏ ra lạnh nhạt, thái độ bỗng dưng thay đổi khiến lòng Hải Đăng đặt ra rất nhiều câu hỏi. Nhưng Hải Đăng vẫn ngần ngại không dám nói, chỉ dám tự trấn an chính mình.
- Nếu mày không
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/loi-yeu-cuoi-cung/2946563/chuong-45.html