Hạnh phúc mà một người đàn ông càn có đó là một người vợ, được có gia đình, được mọi người chúc phúc, được có những đứa con, những đứa cháu quây quần bên cạnh trong suốt phần đời còn lại. Liệu bao nhiêu thứ hạnh phúc đó con có thể mang lại cho Đăng hay không?
- Dạ, nếu những điều đó mà cũng gọi là hạnh phúc, vậy tình yêu của chúng con là gì ạ?
Lúc này, gần như bà Vân không còn đủ kiên nhẫn để giữ cho đầu óc của mình tỉnh táo. Giọng nói của bà gần như nghẹn đắng:
- Tụi con... cái gì cũng muốn, nhưng có bao giờ tụi con đặt bản thân vào vị trí của cô mà suy nghĩ hay không? Khi con trở thành cha thành mẹ, con sẽ suy nghĩ giống như cô lúc này, con sẽ hiểu được vì sao cô phải làm như vậy. Con coi như cô ích kỉ cũng được, xấu xa cũng được, nhưng cô xin con, hãy trả lại Hải Đăng cho cô có được không? Trả thằng bé về nơi nó không cần phải đứng mũi chịu sào trước quá nhiều những chỉ trích hay sự dè bỉu được không con?
Harry im lặng, ánh mắt trở nên lảng tránh đi, và nhận ra những suy nghĩ phủ kín trong tâm trí mình. Tuy nhiên, Harry cũng không thể phủ nhận những tâm tư này là đúng đắn khi xuất phát từ một người mẹ.
Trong ánh mắt Harry thấy tình cảm của mình đang bị thách thức.
- Hãy để thằng bé sống một cuộc đời bình thường, lấy một người vợ, xây dựng một gia đình và vun vén cho hạnh
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/loi-yeu-cuoi-cung/2946564/chuong-44.html