Câu nói của Harry khiến Hải Đăng gần như nghe rõ ràng tiếng tim mình vụn vỡ, rơi xuống đến nát tan mà thành những giọt nước mắt lăn dài trên má.
Nhưng cậu vẫn cố tin điều mình đang thấy không phải là sự thật, Đăng nắm lấy cánh tay của Harry, với ánh mắt mong ngóng như đang tìm kiến một tia hy vọng nhỏ nhoi.
- Vậy... còn những lời hứa thì sao hả?
Harry cười khảy rồi đáp lại Hải Đăng bằng cái giọng điệu lạnh lùng.
- Lời hứa? Hải Đăng à, mày đừng ngốc nữa có được không? Đó chỉ là cách mà chúng ta tự trấn an lẫn nhau một cách tạm thời mà thôi. Thời buổi nào rồi mà mày còn tin vào những lời hứa cơ chứ!
Hải Đăng dồn bao nhiêu sự uất nghẹn của mình, tát một cái thật mạnh vào má của Harry. Cậu để cho nước mắt tự rơi xuống rồi nấc lên thành từng tiếng. Hải Đăng bỏ chạy thật nhanh ra ngoài, không quan tâm có bao nhiêu ánh mắt xung quanh đang đổ dồn về phía cả hai.
Mãi khi thấy Hải Đăng khuất dạng sau cánh cửa, Harry mới hay chân mình dường như chẳng thể nào tiếp tục trụ vững.
Mọi bản lĩnh và sự cứng rắn lúc này hoàn toàn đổ vỡ, Harry gục khóc trong vòng tay cô bạn đang ở bên cạnh mình - người đã giúp cho Harry đóng trọn vẹn vở kịch này.
Nhìn thấy một người như Harry đang phải oằn mình chịu sự đau đớn thế này, ngay cả một người ngoài cuộc như cô cũng không thể nào cầm được nước mắt.
Cô đưa tay
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/loi-yeu-cuoi-cung/2946560/chuong-46.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.