Tấm lưng của Hải Đăng dựa sát vào cách cửa nhà, giọng lạc đi, đôi môi mấp máy hoài tên của Harry.
Lúc này bà Vân đến gần cậu con trai nhỏ nhẹ:
- Hải Đăng, vào nhà đi con, ngoài trời lạnh lắm. Nếu con ngồi ngoài đây sẽ bị cảm lạnh mất.
- Trời lạnh, dạ phải rồi, trời lạnh. Thế này thì Harry có thể đi đâu được hả mẹ?
Hải Đăng nhìn mẹ mình với ánh mắt thất thần.
- Hải Đăng à! Vào nhà đi con, Harry nó đi rồi. Nó rời khỏi Hà Nội rồi. Nó không về nữa đâu.
- Đi? Rời khỏi Hà Nội? Tại sao mẹ biết điều đó?
Hải Đăng quay ngoắt sang nhìn bà Vân, ánh mắt chuyển sang cái nhìn khó hiểu. Cậu cố kìm lại những giọt nước mắt để đầu óc mình có thể bình tĩnh hơn.
Cái lay vai lẫn cái nắm tay thật chặt của Hải Đăng khiến bà Vân bối rối, bà cô tìm một lý do hợp tình hợp lý để nói với con trai.
- Ừ, nó có chào mẹ. Nó bảo nó muốn rời khỏi Hà Nội. Nó nói con không càn phải lo lắng cho nó nữa đâu.
- Nó có thể đi đâu hả mẹ? Tại sao lúc đó mẹ lại không giữ cậu ta lại? Tại sao mẹ lại để cậu ta đi như thế được ạ? Tại sao vậy mẹ?
Hải Đăng gào khóc lên.
- Con à! Harry nó lớn rồi, cái gì cũng tự chủ được, mẹ thấy nó kiên quyết muốn đi thì dù mẹ có giữ thì nó vẫn muốn đi con à!
Nói rồi, bà Vân ôm ghì
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/loi-yeu-cuoi-cung/2946406/chuong-47.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.