Hải Đăng bắt đầu hít một hơi thật sâu:
- Mẹ à, con...
- Thôi, vào ăn cơm đi, nguội hết cả rồi.
Lúc này, Hải Đăng thôi để mình thẫn thờ vì những mớ suy nghĩ hỗn độn đang dằn xé trong trái tim. Cậu bước vào, ngồi vào bàn ăn, tay lọ mọ gắp từng đũa thức ăn vào chén, ngập ngừng nhìn bà Vân.
- Có phải... mẹ đã nói gì với Harry rồi đúng không ạ?
- Chúng ta có thể không nhắc đến chuyện này được không? Mẹ không muốn con phải bận tâm về chuyện của Harry nữa, mẹ càng không muốn vừa ăn vừa nói chuyện như vậy.
Trong suốt câu nói của mình, bà Vân luôn cố gắng kiểm soát bản thân. Bởi hơn ai hết, bà sợ nói ra những câu khiến Hải Đăng bị tổn thương, rồi lại vô tình đẩy cậu bé rời xa mình. Nhất là khi Hải Đăng đang là người thân duy nhất của bà.
- Mẹ à! Con xin mẹ đấy! Mẹ có thể nói cho con biết sự thật được không ạ? Mẹ đã nói gì với Harry vậy ạ?
- Hải Đăng! Harry đã đi rồi, mọi chuyện rồi sẽ trở lại bình thường thì càn gì phải biết Harry đã nói gì với mẹ cơ chứ?!
- Con xin mẹ đấy! Con thực sự muốn biết sự thật, con chỉ muốn biết sự thật thôi mẹ à! Thật ra mẹ đã nói những gì vậy Harry vậy ạ?
- Đủ rồi, mọi chuyện đang trở lại bình thường, nên chuyện mẹ nói gì với Harry hay Harry nói gì với mẹ vốn dĩ không còn quan trọng nữa, con đừng cố
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/loi-yeu-cuoi-cung/2946405/chuong-48.html