Nghe xong, bà Vân vội ôm chầm lấy Hải Đăng rồi bật khóc. Tiếng nấc của bà trở nên rõ ràng hơn ở bên tai của Hải Đăng khiến cậu cũng chẳng thể nào kiềm được nước mắt.
Trong giây phút mà hai mẹ con sát gần bên nhau, đến mức ngay cả từng nhịp đập, từng hơi thở đều có thể nghe rất rõ ràng.
Hải Đăng thấy những ngón tay của mẹ run lên, giọng nói của mẹ bắt đầu thỏ thẻ vào bên tai Hải Đăng.
- Hải Đăng à! Sao con lại lớn nhanh thế này cơ chứ?
Tối hôm ấy, hai mẹ con cùng ngủ chung, ôm nhau và khóc rất nhiều.
Chưa lúc nào mà nước mắt lại trở thành thứ quen thuộc trong căn nhà này như bây giờ. Bà Vân ân cần hỏi han về chuyện tình yêu giữa con trai với Harry. Hải Đăng sẵn lòng kể thao thao bất tuyệt những kỉ niệm, những niềm vui lẫn nỗi buồn mình đã từng trải qua.
Và trong ánh mắt của Hải Đăng, cuối cùng bà Vân cũng cảm thấy được sự hạnh phúc, sự mạnh mẽ và quyết tâm mà bao nhiêu lâu nay bà vẫn luôn mong muốn được nhìn thấy.
Chính vì thế, mà dẫu trong lòng có đôi chút đắn đo, đôi chút bất an, nhưng bà vẫn chấp nhận ủng hộ con trai.
Sau khi chào tạm biệt mẹ ở sân bay Nội Bài, Hải Đăng mang trong mình những nỗi niềm vui có, buồn có, lo lắng có để trở về với Sài Gòn.
Đến với chuyến bay chưa đầy hai tiếng đồng hồ mà Hải Đăng cứ tưởng như khoảng cách dài đến nghẹt thở.
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/loi-yeu-cuoi-cung/2946402/chuong-51.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.