Bây giờ chiếc ghế từng chật chội ấy cũng trở nên rộng hơn. Hải Đăng hít một hơi thật sâu, và bắt đầu gõ những dòng chữ đầu tiên.
"Chào Harry! Tao là Đăng đây!
Hãy chắc chắn rằng mày vẫn khoẻ mạnh và tươi cười nhiều nhé! Mà nếu mày hỏi ngược lại tao có khoẻ hay không, thì chắc chắn là không rồi. Suốt ngày cứ ngơ ngẩn nhớ đến mày, rồi bắt đầu lăn đùng ra khóc. Ăn uống cũng chẳng ngon lành gì. Gần đến ngày ra mắt sách rồi nên có rất nhiều việc phải làm. Nhưng tao lại giao phó hết cho chị Linh, may mắn là chị ấy không kêu ca gì. Còn tao chỉ còn duy nhất một việc, đó là nhớ đến mày thôi.
Ai bảo khi không đang yên đang lành mà mày lại bỏ về Mỹ để tao một mình cơ chứ! Thậm chí ngay cả một câu chào mày cũng chẳng chịu nói, sao tự dưng mày lại trở nên tàn nhẫn như vậy hả Harry?
Tao biết, nhiều người khi viết lá thư cho nhau như thế này hay giả vờ trấn an nhau bằng nhiều câu giao đãi khách khí. Tao cũng muốn như thế, nhưng một chút tao cũng không thể nào nói dối mày. Tao cũng không muốn mày phải hoài nghi, liệu rằng tao có yêu mày hay không? Tao không muốn mày vì tao mà tiếp tục chủ động bồi đắp. Bây giờ hãy giao việc đó cho tao!
Harry à! Mẹ đã nói cho tao nghe hết về chuyện của mày rồi! Cuối cùng tao cũng biết ngày đó vì sao mày lại rời đi! Chắc lúc đó mày khó xử nhiều lắm đúng không?
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/loi-yeu-cuoi-cung/2946401/chuong-52.html