Trong lúc nói chuyện, lại có thêm mấy đứa trẻ cầm đuốc đi tới, trong đám nhỏ có một đứa bé rất gầy, nhìn chỉ cao như Lôi Sâm, làn da vàng như nến. Bé lễ phép chào Vương Phương, không cần người nâng liền nhanh nhẹn leo lên, linh hoạt như khỉ con vậy.
“Đây là Mễ Lượng, đừng nhìn thằng bé lùn thế kia, năm nay đã bảy tuổi rồi, mới bắt đầu đi học lớp một. Cơm ăn không đủ no nên bọn nhỏ không cao được…” Dường như cảm thấy nói những lời này cũng không có tác dụng gì, Vương Phương im lặng.
Khúc Tĩnh cũng im lặng, một lát sau vỗ đầu Lôi Sâm, cười nói, “Tiểu Sâm cháu nhìn xem, các bạn giỏi thế kia cơ mà, cháu lại còn bắt anh Tiểu Vũ phải cõng!”
Lôi Sâm mắt mở to nhìn các bạn cẩn thận leo lên núi, lại bị ông Khúc kích thích, lập tức giãy dụa đòi xuống. Hàn Trác Vũ cũng cảm thấy rất xấu hổ, cậu thật sự không ngờ tới mình vô dụng như vậy, còn không bằng một đứa trẻ bảy tám tuổi.
“Ai, hai cháu cẩn thận đấy, đừng có cậy mạnh!” Thấy hai đứa trẻ định trèo lên, Vương Phương vội vàng vươn tay ra đỡ.
Đá rất trơn, nhưng phía dưới có Khúc Tĩnh và Vương Phương đẩy, trên lại có mấy bạn nhỏ đỡ, hai người cuối cùng vẫn trèo lên thành công, đầu gối và khuỷu tay dính rất nhiều bùn, nhìn chật vật vô cùng.
“Kí chủ, giờ tôi mới nhận ra tôi huấn luyện cậu vẫn chưa đủ.” 9527 rất xấu hổ.
Hàn Trác Vũ càng xấu hổ hơn.
Đường đi
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/loi-phong-he-thong/2009765/chuong-67.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.