Vì mấy đứa trẻ đều ở xa vậy nên trường học tan cũng sớm, bốn giờ đã rung chuông báo tan học. Mễ Lượng cầm túi sách rách rưới, vui vẻ lao ra.
“Bác sĩ, mình đi thôi ạ. Nhà cháu không xa lắm đâu, đi nửa giờ là đến.” Ở thành phố, đi bộ nửa giờ không thể nào được định nghĩa là gần, nhưng trong mắt những đứa trẻ này lại chỉ coi là ‘không xa’.
Khúc Tĩnh biểu cảm phức tạp, vuốt mái tóc vàng hoe vì cháy nắng của Mễ Lượng.
Vương Phương đeo balo trống rỗng, đi phía sau bọn họ. Cô nhân tiện đến thăm nhà Mễ Lượng luôn.
Đường lần này còn khó đi hơn ban sáng, cúi đầu xuống là nhìn thấy vách đá dựng đứng và khe núi sâu không thấy đáy, chân còn chưa bước, người đã thấy sợ rồi.
“Đừng nhìn xuống dưới, cứ đi thẳng phía trước là được.” Vương Phương chia sẻ kinh nghiệm của mình cho ba người. Lúc cô mới tới đây, cô mất đến bốn năm giờ để đi qua con đường này, đến nơi toàn thân đổ mồ hôi lạnh, nhưng giờ đã quen rồi.
“Để anh dắt em.” Mễ Lượng đi đến cạnh Lôi Sâm, dùng ánh mắt tò mò nhìn bé. Em trai này đáng yêu quá, mắt to, da trắng, như em bé trong tranh tết vậy.
Lôi Sâm trốn ra sau lưng anh Tiểu Vũ.
Mễ Lượng có chút thất vọng, ngẩng đầu nhìn Hàn Trác Vũ, do dự nói, “Em dắt anh được không? Anh đừng sợ!” Anh này nhìn cũng rất đẹp!
“Đinh ~ Nhận được 20 điểm chính năng lượng!”
Đứa trẻ nhỏ như vậy, chẳng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/loi-phong-he-thong/2009763/chuong-68.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.