Thản Bố có đại quân của Ngoã Lạt trong tay, nếu theo hắn nói ra ngoài thì chừng 5 vạn quân. Tuy rằng Thản Bố luôn cường điệu mọi chuyện nên số liệu này có lẽ không đúng nhưng lấy thực lực hiện tại của Ngoã Lạt thì dù không được 5 vạn cũng sẽ được phân nửa. Hơn nữa Bá Nhan Thiếp Mộc Nhi và một cánh quân khác cũng có số binh mã lớn, một khi đánh xong Liêu Đông thì hai lộ quân này sớm hay muộn cũng sẽ về Bắc Nguyên hội họp với Thản Bố. Đến lúc đó Ngoã Lạt sẽ chiếm hết thiên thời địa lợi nhân hoà.
Trong hoàn cảnh xấu này, nếu quân ta gặp phải đại quân Ngõa Lạt trong Bắc Nguyên thì đừng nói chiến thắng, chỉ mỗi chuyện rút lui an toàn khỏi đây đã là vấn đề. Nói cách khác chỗ Thản Bố ẩn nấp hiện tại như cây kim găm vào lòng mọi người, ai cũng hận không thể lập tức rút nó ra.
Thấy Vương Lệnh cuối cùng cũng chịu nói ra nên Quảng Dã lập tức đứng dậy. Vì quá mức kích động nên ông ta thậm chí còn không kịp nghĩ xem lời lão cáo già kia có đúng không mà chỉ nhìn Bình Dục với đôi mắt sáng ngời nói: “Bình đại nhân lại lập công lớn rồi!”
Ông ta thân là Binh Bộ Thượng Thư nên luôn phải gánh trọng trách lớn trong lần xuất binh này. Khó khăn lắm mới biết Thản Bố đang trốn ở đâu nên việc cấp bách bây giờ là lập tức tiến hành bố trí. Nhất định bọn họ phải đánh đối phương không kịp trở tay trước khi bọn chúng kịp hành động.
Nhưng Bình
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/loc-mon-ca/1806358/chuong-145.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.