“Còn không phải sao? Nhờ Nỗ Mẫn công chúa ban tặng nên ta mới bị trọng thương, từ đây không thể giao hợp, không thể nghĩ tới chuyện con nối dõi. Dựa theo truyền thống của người Mông chúng ta thì loại người như ta dù có chết hồn phách cũng sẽ chẳng có chỗ để về. Ta chẳng những không thể hưởng thụ đời sau bái tế mà còn vĩnh viễn trở thành cô hồn dã quỷ trong thiên địa này.”
Vương Lệnh nói xong thì ngực run lên, nghiến răng cười, giọng căm hận nói: “Ta tình nguyện năm đó Nỗ Mẫn trực tiếp lấy tính mạng của ta còn hơn để ta sống cuộc đời người không ra người quỷ không ra quỷ như thế này.” Lão thở hổn hển một lát sau đó chậm rãi nói: “Đêm đó rơi xuống bẫy rập bị mất máu quá nhiều nên ta đã ngất đi. Sau đó thúc phụ tìm được ta, điều dưỡng mấy tháng ta mới có thể xuống giường đi lại.
Trong lúc ta dưỡng bệnh thúc phụ đã lấy được ngọc tỷ trong đống đồ hoàng thất ta mang về và tuyên bố với bên ngoài ta là Thái Tử của Thỏa Hoan Thiết Mộc Nhĩ. Người Mông vì mất nước mà hận, bọn họ không hề hứng thú với vị Thái Tử hoàng thất như ta. Tin tức truyền ra cũng chẳng khiến người Bắc Nguyên có kích động gì. Nhưng vì giấu giếm chân tướng nên thúc phụ đã giết hết đám cận thần theo công chúa khi ấy.
Điều kỳ quái chính là bất kể thúc phụ phái người đi tìm bao lâu cũng không bắt được công chúa Nỗ Mẫn ở Bắc Nguyên. Vì người bên cạnh nàng ta đã được
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/loc-mon-ca/1806359/chuong-146.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.