Nghe Mông Võ trả lời, niềm vui sướng vừa mới dâng lên của Vương Tiễn hoàn toàn tiêu tan không còn sót lại chút gì.
Tuổi của Võ An Quân Bạch Khởi và Mông Ngao đều rất lớn.
Bọn họ mất ở tuổi này cũng là lẽ thường, nhưng một thế hệ võ tướng lão luyện còn sống đại diện cho một lực gắn kết mạnh mẽ.
Võ An Quân Bạch Khởi là một trong những nhân tài kiệt xuất đó.
Chỉ cần Bạch Khởi còn sống, toàn bộ quân Tần đều tràn ngập niềm tin tất thắng, mà một khi Bạch Khởi mất, như vậy sự uy h**p của Tần quốc với những quốc gia khác nhất định sẽ giảm xuống rất nhiều.
Đây đối với quân đội Tần quốc mà nói, chính là một đả kích rất lớn, ảnh hưởng nghiêm trọng đến cảm xúc tác chiến của binh lính khi tiến công.
Sau khi Vương Tiễn trầm mặc suy tư hồi lâu, rốt cuộc vẫn cự tuyệt đề nghị mau chóng về nước của Mông Võ.
Hắn nghiêm túc giải thích: “Nếu Võ An Quân bất hạnh từ trần, chúng ta càng nên hoàn toàn công hạ Đại Lương, tiêu diệt Ngụy quốc, chứng minh thế lực của quân Tần không vì Võ An Quân qua đời mà tiêu giảm.”
Mông Võ chần chờ nói: “Nhưng, nếu Võ An Quân đi rồi, lúc này chúng ta còn không chấm dứt chiến tranh, có thể làm các chiến sĩ không lòng dạ nào chiến đấu hay không?”
Vương Tiễn lắc đầu, trực tiếp phủ nhận khả năng này: “Ngụy quốc khác Triệu quốc, bọn họ đánh bất động. Nếu không cũng sẽ không dựa vào cửa thành Đại Lương chắc chắn, đóng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/loan-tan-kim-linh-tu/4907072/chuong-151.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.