Tần Tử Sở thoải mái cho Doanh Chính ngay, không ngăn cản tay hắn.
Hai người đều là nam, cho tới bây giờ vấn đề mấu chốt này không thể xem nhẹ.
Sau khi sảng khoái đến một lần, Tần Tử Sở và Doanh Chính chia ra lau sạch bàn tay rồi xuống xe.
Có lẽ tin Bạch Khởi sắp qua đời khiến Phạm Tuy xúc động, mấy ngày nay, hắn cũng có vẻ mất hồn mất vía.
Tần Tử Sở và Doanh Chính cùng nắm tay đi vào phòng, Phạm Tuy lại không chú ý tới.
“Phạm Tuy tướng quốc… tướng quốc, quốc chủ đến!” Nội thị hầu hạ đứng sau hắn nhỏ giọng nhắc nhở.
Lúc này Phạm Tuy mới hồi phục tinh thần, đột nhiên nhìn về phía cửa đại điện, hai tay chống mặt bàn đứng dậy.
“Tướng quốc ngồi xuống đi, quả nhân nói qua nhiều lần, mỗi ngày các ngươi đều phải vào cung xử lý chính vụ cùng quả nhân, căn bản không cần tự làm khổ mình như vậy.” Tần Tử Sở đi vài bước đến bên Phạm Tuy, ấn vai của Phạm Tuy đưa hắn ngồi lại chỗ.
Phạm Tuy lắc đầu, cười nói thẳng: “Quốc chủ khoan hậu, không so đo việc nhỏ này với đám thần tử chúng ta. Nhưng làm thần tử, Phạm Tuy lại không thể luôn không tuân thủ lễ nghi như vậy. Quốc chủ đối đãi thần tử quá rộng rãi, dễ dàng dưỡng ra rất nhiều người dã tâm.”
Những lời này của Phạm Tuy, lỗ tai Tần Tử Sở cũng nghe đến chán, cũng không cùng hắn tranh luận, trực tiếp nói sang chuyện khác: “Tướng quốc vừa mới suy nghĩ gì? Đến sững sờ.”
Phạm Tuy
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/loan-tan-kim-linh-tu/4907073/chuong-152.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.