Tần Tử Sở nghe vậy mỉm cười, nhưng trong lòng nghĩ: ngươi có thể không quan tâm, ta lại không thể không để ý.
Cái tên “Thủy Hoàng đế” này không nên thuộc về ta, ta cũng không có tư cách chiếm hữu nó.
Doanh Chính dùng lòng bàn tay bao lấy hai má của Tần Tử Sở, sau khi ch*m r** v**t v* một lúc lâu, bỗng nheo mắt lại, dùng giọng điệu không thể tin nói: “Tử Sở, ngươi lại không muốn nhận vị trí này? Vị trí này sẽ làm nam nhân khắp thiên hạ trở nên điên cuồng.”
Tần Tử Sở đặt tay lên mu bàn tay Doanh Chính, sau khi lẳng lặng mỉm cười một lúc, rốt cuộc mở miệng nói: “Có lẽ là chấp niệm, hoặc là tín ngưỡng đi —— vị trí này chỉ có thể là của ngươi. Dù ngươi muốn cho ta, ta cũng không thể nhận ý tốt.”
Hắn kéo bàn tay Doanh Chính rời khỏi hai má mình, đứng lên đi đến bên cửa sổ, đón ánh nắng tươi đẹp rọi vào mặt, chớp mi cười khẽ.
Doanh Chính ngồi tại chỗ nhìn chăm chú vào thân ảnh của Tần Tử Sở, thấp giọng nói: “Tử Sở, ngươi biết trẫm lấy lòng ngươi sao?”
Tần Tử Sở quay đầu lại, mang trên mặt thần sắc kinh ngạc, không khỏi lập tức mở miệng hỏi: “A Chính, tại sao ngươi bỗng nhiên muốn lấy lòng ta? Ta… ta đối với cuộc sống bây giờ không có bất kỳ bất mãn gì.”
Doanh Chính chăm chú nhìn ánh mắt của Tần Tử Sở, vẻ mặt trang trọng nói: “Ngươi ngoại trừ ‘Đối đãi với dân chúng tốt một chút’ ra, không có yêu cầu về
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/loan-tan-kim-linh-tu/4907071/chuong-150.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.