Doanh Chính nháy mắt kéo căng dây cương, trực tiếp nhảy xuống ngựa.
Hắn rất nhanh vọt tới trước mặt Tần Tử Sở, nâng thân thể ngã xuống bất tỉnh của Tần Tử Sở.
“Ai u ——! !” Hoàn toàn không có ai quan tâm tới thanh niên sau khi làm Tần Tử Sở hôn mê, hướng ra bên cạnh đụng mạnh vào tường, cuối cùng té trên mặt đất.
Trán của hắn đụng mạnh một cái, hốc mắt trong nháy mắt liền đỏ lên, đáng thương nhìn Doanh Chính đang ôm ấp Tần Tử Sở, không ngừng ôn nhu gọi tên.
Nhưng bây giờ Doanh Chính hoàn toàn không có tâm trạng dành ra một chút chú ý nào cho thanh niên.
“Tử Sở, Tử Sở?” Doanh Chính nhẹ nhàng gọi tên Tần Tử Sở.
Từ sau khi chinh phục thiên hạ, Doanh Chính chưa từng có cảm giác hoảng sợ luống cuống này, nhưng người trong ngực hắn nhắm chặt hai mắt không chút động tĩnh, lại làm cho hắn cảm thấy sợ hết hồn hết vía, hít thở không thông.
Tần Tử Sở cũng không ngất lâu, ngoại lực đột nhiên tác động lên trán, hắn chẳng qua là bị chấn động mạnh, mà lúc ấy kỳ thật Tần Tử Sở đã theo bản năng đưa tay lên cản người va chạm.
Bởi vậy, so với đầu hơi có chút chóng mặt, cánh tay hắn càng đau hơn.
“A Chính, không có chuyện gì. Ân, được rồi, thật ra thì vẫn có chút vấn đề.” Tần Tử Sở cố gắng di chuyển cánh tay của mình một chút, nhưng vẻ mặt vốn mỉm cười ôn hòa của hắn biến thành nhe răng trợn mắt khó coi.
“—— ui!” Tần Tử Sở
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/loan-tan-kim-linh-tu/4907053/chuong-134.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.