Kế Mặc vốn không tin lời Tần Tử Sở nói.
Bất luận xuất hiện sa bàn, hay Tần Tử Sở ngay cả phân chia thành phần hỏa dược một cách tốt nhất cũng rõ mồn một, hắn thấy cũng là vì chuẩn bị cho chiến tranh.
Quân Tần lòng tham không đáy, chuyện thèm muốn cả vùng đất Trung Nguyên, trong Cửu Châu mọi người đều biết.
Mặc gia luôn luôn tôn sùng không chiến tranh, hay nói cách khác, đều là nhân sĩ phản đối chiến tranh.
Ngay cả Mặc giả bên trong tổ chức của bọn họ, nếu phạm phải tội giết người, đều cảm thấy tội không thể tha, cũng không bỏ qua.
Nếu không phải Tần vương Tử Sở thoạt nhìn là người ôn nhu am hiểu, sau khi lên ngôi cũng sửa đổi việc ác giết hại tù binh đầu hàng trong quá khứ, Kế Mặc nhất định sẽ lập tức mang theo toàn bộ đệ tử môn hạ rời đi, mà không phải bị kẹt vào hoàn cảnh tiến thoái lưỡng nan trước mắt.
Kế Mặc mặt căng thẳng, hướng Tần Tử Sở tùy tiện chắp tay, cũng không quay đầu lại rời khỏi.
Hắn tuyệt đối sẽ không cùng đám quân Tần giết người như ngóe kia đứng chung!
So với việc đi theo quân đội, cảnh nhìn thấy có thể là giả dối, đặc biệt biểu diễn cho hắn xem, Kế Mặc có một thân công phu tốt, hơn nữa không lo lắng cho an nguy của mình, quyết định một mình đi trước tới biên giới Triệu quốc.
Hắn muốn đích thân đi xem dân chúng ở biên thuỳ rốt cuộc bị chà đạp đáng sợ cỡ nào.
Một khi gặp phải người
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/loan-tan-kim-linh-tu/4907052/chuong-133.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.