Sau khi tưởng tượng vô cùng phong phú, sắc mặt Tần Tử Sở bỗng nhiên trầm xuống, lướt qua Doanh Chính từ trên xuống dưới, nở nụ cười lạnh.
“Không ngờ còn có một bí mật như vậy.” Tần Tử Sở quái dị nói.
Sắc mặt Doanh Chính lạnh xuống theo.
Hắn không cao hứng nói: “Chớ nghĩ bậy, lúc trước trẫm căn bản không thích nam nhân. Huống chi là người nhìn thì có vẻ đáng thương, trên thực tế gặp một chút áp lực thì liền hấp tấp nóng nảy, hoàn toàn không có lý trí.”
Tần Tử Sở cảm thấy khó có thể chấp nhận cách nói của Doanh Chính, không khỏi mở miệng phản bác: “Nếu ngươi nói không thích hắn chút nào, sự việc còn vào lúc ngươi ngủ trưa, hắn có thể tùy tiện đi vào?”
Doanh Chính nghe lời của Tần Tử Sở mang theo vị chua, không kiềm chế được biểu tình trên mặt, rất vui vẻ nở nụ cười.
Hắn đưa tay v**t v* hai má Tần Tử Sở, ghé vào lỗ tai của Tần Tử Sở nói: “Ngươi bây giờ… là đang ghen sao?”
Tần Tử Sở thẳng thắn thừa nhận: “Đúng vậy.”
“Trẫm cũng không phải ngay từ đầu đã lãnh huyết vô tình.” Câu trả lời của Tần Tử Sở làm cho Doanh Chính tâm hoa nộ phóng*.
*tâm hoa nộ phóng: mở cờ trong bụng Hắn không kiềm chế được cười khẽ, sáp lại gần, giống như đại miêu thích làm nũng, dùng cái mũi cao thẳng cọ cổ của Tần Tử Sở. Doanh Chính ngữ điệu mềm mại, lộ ra hương vị lấy lòng giải thích: “Đối với người đồng bệnh tương liên, trẫm xem hắn là bằng hữu, ai
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/loan-tan-kim-linh-tu/4907054/chuong-135.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.