Trong lòng Hàn Phi không tin lời Tử Sở công tử nói.
Hắn bây giờ còn ở thâm cung nội viện, đừng nói thân thể chưa bị thương tổn gì, dù là sau khi an bài không sợ đụng chạm mỹ nhân trong hậu cung, thân là công tử Hàn quốc, ai lại dám để cho hắn đi loạn chứ?
Nhưng nghi hoặc này trong lòng Hàn Phi rất nhanh bị Tần Tử Sở tự tay xóa bỏ.
“Phi công tử, đi thôi, chẳng lẽ ngươi còn muốn tiếp tục ở trong này sao? Đây cũng không phải là chỗ nam nhân nên ở.” Một nội thị mắt hàm chứa châm chọc, lải nhải bên tai Hàn Phi, không khách khí đem hành lý hắn mang theo không nhiều lắm trực tiếp vo tròn, nhét vào trong rương.
Hôm nay, bọn họ sẽ phải dời khỏi cung Hàm Dương, đi biệt quán Ủng cung.
Hàn Phi liếc nội thị một cái, căn bản không muốn cùng đối thoại.
Hắn biết rõ vì sao có Tử Sở công tử dặn bảo, nội thị còn dám hò hét không ngừng với hắn.
Các nội thị cũng cảm thấy hắn có tật cà lăm, cho nên đầu óc vụng về, dùng thái độ như nhìn trâu bò chờ giết mà nhìn hắn.
Như vậy, làm sao có chút tôn kính nào.
Động tác của Hàn Phi nhẹ nhàng, quý trọng thu hồi từng quyển sách mang đến Tần quốc, sau khi không còn thân phận cao quý, bộ sách trở thành người bạn cuối cùng của hắn.
Đã nhiều ngày sinh hoạt cô đơn làm cho Hàn Phi càng hứng khởi nảy sinh ý tưởng viết sách.
Hắn giương mắt nhìn mảnh sân xuân
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/loan-tan-kim-linh-tu/4907018/chuong-101.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.