Tần vương ngáp một cái, tò mò nói: “Đưa một người đến? Tử Sở nói sẽ không phải là Tuân Huống chứ?”
Tần Tử Sở ôn hòa cười: “Đúng vậy, chính là người này.”
“Quả nhân lúc trước chưa từng dùng người này, Tử Sở tại sao cảm thấy hứng thú với hắn?” Tần vương nghe được đáp án của Tần Tử Sở, có vẻ hết sức tò mò.
Tần Tử Sở cười khẽ một tiếng, dùng vẻ mặt đầy ngưỡng mộ và mong mỏi nhìn Tần vương.
Hắn nói: “Quốc chủ chưa từng dùng Tuân Khanh, là bởi vì nội dung lúc ấy hắn đã nói, Đại Tần ta không dùng đến. Quốc sách Thương Quân lập ra đã đủ làm Đại Tần ta ngày càng hùng mạnh. Nhưng bây giờ Đại Tần đã có năng lực và khí phách chiếm lấy Cửu Châu, như vậy lấy tư tưởng nhân ái và giáo hóa của Nho gia làm trụ cột, thay đổi để thần dân dung nhập vào lãnh thổ của Đại Tần ta, không phải là một chuyện vui mừng sao. Tử Sở cũng không phải một lòng hướng Nho, mà là cảm thấy Nho học thích hợp, cho nên tiện tay lấy ra phần mình cần.”
Ý tứ trong lời nói của Tần Tử Sở rất rõ ràng.
Lúc trước Tần vương không cần Tuân Huống, cũng không phải là Tần vương không tốt, cũng không phải Tuân Huống sai lầm.
Hết thảy nguyên nhân đều là nội dung Tuân Huống đã nói, Tần vương trước tiên so sánh với tình hình trong nước, nên mặc dù tán thưởng Tuân Huống, Tần vương vẫn không vì thế mà tự tiện làm xáo trộn nhịp điệu phát triển của Tần
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/loan-tan-kim-linh-tu/4907019/chuong-102.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.