Ánh mắt hàm tiếu của Tần Tử Sở chăm chú nhìn vào Doanh Chính, đỏ ửng trên lỗ tai hắn dần dần biến mất.
Doanh Chính nhanh chóng điều chỉnh tâm tình, lúc đối mặt với Tần Tử Sở, trong lòng chỉ còn lại ấm áp và bình tĩnh.
Doanh Chính bỗng tiến lên, không để ý mọi người ở đây, ôm cổ Tần Tử Sở, đem mặt chôn sâu vào vai Tần Tử Sở.
Hắn hít sâu một hơi, thấp giọng nói: “Trẫm, vẫn luôn che giấu một bí mật, chưa từng nói cho ngươi biết.”
Tần Tử Sở phát hiện cảm xúc của Doanh Chính dường như quá mức kích động.
Hắn ôm thân thể Doanh Chính, vuốt nhẹ trên lưng Doanh Chính hồi lâu, cuối cùng nói: “Ngươi bằng lòng nói thật với ta, vậy rất tốt. Nhưng có phải chúng ta nên tìm một nơi không có ai từ từ nói hay không. Ngươi còn ôm nữa, tất cả người trong cung Hàm Dương đều biết ngươi là một nam hài thích làm nũng.”
Doanh Chính mặt không đổi sắc, từ trong xoang mũi phát ra một tiếng “Ân” thật thấp.
Hắn dắt Tần Tử Sở cất bước trở về trong cung, đem Trịnh Quốc và Hàn Phi ném cho nhóm lính canh đưa đến nơi sớm đã chuẩn bị tốt để trông coi.
Doanh Chính đưa Tần Tử Sở đến dưới táng cây hoa đào đã sắp tàn, ánh mắt dừng ở những cánh hoa rụng đầy đất, rất lâu không lên tiếng.
Tần Tử Sở an tĩnh đứng bên cạnh hắn, sóng vai cùng Doanh Chính.
Ánh mắt Tần Tử Sở bình tĩnh ôn hòa, hoàn toàn không bị khí thế cả người ngày càng lớn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/loan-tan-kim-linh-tu/4907017/chuong-100.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.