Doanh Chính vẫn luôn kiêu ngạo vì công lao khai sáng phi thường của mình.
Nhưng đời trước, thời gian hắn tự mình thống nhất Hoa Hạ đã qua mười mấy năm, Doanh Chính nghe Tần Tử Sở khích lệ, trong lòng tự nhiên không còn thấy ngạo mạn như thời niên thiếu, chỉ cảm thấy êm ái như đang ngâm mình thoải mái trong dòng nước ấm.
Doanh Chính nhẹ nhàng nói: “Diệt Hàn chẳng qua là bắt đầu, còn lại ngũ quốc. Ngươi, nếu ngươi thật sự thích, sau này trẫm có thể đưa ra trận tiền, để ngươi tận mắt nhìn thấy cảnh biên giới rộng lớn, quốc chủ các quốc gia ra cổng lễ bái.”
Tần Tử Sở đẩy Doanh Chính một cái, được Doanh Chính đỡ ngồi lại trong dục dũng, hai người sóng vai dựa vào đối phương.
Hắn cười nói: “Tốt, ta quả thật rất muốn tận mắt nhìn thấy một màn này.”
Nói tới đây, Tần Tử Sở tạm dừng một chút.
Hắn dùng giọng điệu vừa tiếc nuối lại vừa nghi hoặc nói: “Lần này đi Hàn quốc, chẳng lẽ không phải vì Trịnh Quốc sao? Sau khi ngươi diệt Hàn, hắn ở đâu?”
Doanh Chính sửng sốt, không ngờ đề tài đã chuyển đến đây.
Hắn không khỏi cười nói: “Ta đã ra lệnh cho quân đội mang hắn về, qua mấy ngày nữa, Trịnh Quốc có lẽ sẽ được áp giải đến Hàm Dương.”
Doanh Chính nhắc tới Trịnh Quốc, nụ cười trên mặt lạnh dần.
Hắn nghiêng đầu tựa vào vai Tần Tử Sở, giọng mỏi mệt nói: “Cẩn thận người này.”
“Hắn không phải là một đại sư thuỷ lợi sao? A Chính, tại sao ngươi nhắc nhở ta cẩn thận
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/loan-tan-kim-linh-tu/4907007/chuong-91.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.