Tần Tử Sở say rượu, mắt mũi lơ mơ, nhìn tiểu hài tử liền cảm thấy là Doanh Chính, nhưng nam hài bị hắn nhéo mặt lại là Cam La gần năm tuổi.
Phương hướng phát triển của Cam La là trí óc.
Thân thể của hắn và hài đồng năm tuổi khác không có gì khác biệt, chợt bị Tần Tử Sở đè, lẩm bẩm nằm ngửa trên mặt đất, thì hoàn toàn không đứng dậy được.
“Cha, cứu con với.” Cam La rất nhanh đã cảm thấy mình không thở nổi.
Hắn đỏ mắt giãy dụa thoát ra, nhưng phụ thân Cam Tư thường ngày đi đâu cũng cần hắn đỡ, lúc này đang bận rộn.
Trong phòng đầy môn khách say rượu đang nói chuyện, trong nhất thời không có ai chú ý tới quẫn cảnh của Cam La.
Một thân ảnh nhanh như gió từ ngoài cửa tiến vào.
Đập vào mắt hắn là cảnh Tần Tử Sở đè một hài đồng, ôm vào ngực không buông, miệng còn không ngừng kêu “A Chính, A Chính”.
Sắc mặt Doanh Chính thoáng chốc trầm xuống, sải bước tiến lên, đưa tay nắm sau cổ của Tần Tử Sở, trực tiếp kéo Tần Tử Sở từ người Cam La dậy.
Hắn lạnh lùng liếc Cam La một cái, dùng động tác dịu dàng hoàn toàn tương phản đỡ Tần Tử Sở ngồi trên bàn.
Doanh Chính quay đầu tức giận nói với Hà: “Tại sao ngươi để phụ thân uống nhiều rượu như vậy? Hắn say lại không biết dìu hắn đi nghỉ ngơi.”
Thân là thị nữ bên cạnh Tần Tử Sở, Tần Tử Sở say rượu bị Doanh Chính phát hiện, bất luận Tần Tử Sở có tự mình bằng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/loan-tan-kim-linh-tu/4907006/chuong-90.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.